[Vainglory Lores] SỰ TRỖI DẬY CỦA TREANT

Những chủ hiệu tới từ Halcyon Fold kể một câu chuyện thật đáng sợ


SỰ TRỖI DẬY CỦA TREANT

Con megadillo rít lên khi nó ngáp ngủ.

“Dậy ngay”, Tor quất mạnh roi và dẫn con quái thú chở hàng vượt qua rừng thẳm. Trận bão gió mùa đã tan, nhường chỗ cho mặt trời đỏ lửa thiêu đốt, làm độ ẩm giảm dần và khiến mồ hôi vã ra dưới lớp lông dày của hắn. Chỉ còn đủ thời gian để lấy nhựa của vài cái cây trước khi chuyến hàng đường không của ngày hôm nay tới, và những tên lính đánh thuê cùng những kẻ tìm kiếm đáng sợ đã sẵn sàng chém giết nhau vì nó.

“Thật không tốt khi xen vào chuyện này”. Tor nói với megadillo và khoan một lỗ nhỏ và cắm cái ống máng vào một thân cây vặn xoắn. Dòng nhựa đỏ sẫm nhuộm đỏ ống và chảy dần vào cái bình. “Cách duy nhất để thắng một trận chiến là phải thu lợi được từ nó. Mấy kẻ tự xưng anh hùng này đã đổ hết tiền vàng vào mua mấy mảnh kính dễ vỡ, cung, súng, áo giáp, khiên và kiếm nhọn, rồi đùng một cái! ngã úp mặt vào bùn đỏ”.

Megadillo hắt xì rồi ngã huỵch xuống đất, khiến đống hàng trên lưng kêu liểng xiểng.

“Mày mà làm vỡ thứ gì là phải đền tiền cho thứ đó đấy”, anh ta la mắng khiến con megadillo mở to một mắt mơ màng. “Đây là những món hàng hóa quý giá nhất của ta. Ta đang tiết kiệm để về nghỉ hưu. Có lẽ là ở đâu đó rất xa về phía bắc. Không bao giờ bị nóng đến vã mồ hôi ra nữa”.

Tiếng cây cối đổ sầm sập khiến hắn giật mình và thôi độc thoại. Cánh rừng rậm như bị xé tan khi một con megadillo khác chạy xuyên qua, lá cây vướng trên sừng, còn đất đỏ bám khắp chân nó. Nó trượt một đoạn dài để dừng lại khi thấy quái thú chở hàng của Tor và làm bắn tung tóe bùn đỏ khắp nơi. Ngồi trên yên của nó là Koot, em trai của Tor, đang kéo mạnh dây cương bằng một tay và tay kia thì giữ chặt chiếc mũ. Ống máng của Tor bị rung lắc và rơi ra, làm vung vãi nhựa cây xuống đất.

“Đồ đần!” Tor rít lên và giật mạnh cái bình trước khi nó đầy. “Một trăm đồng vàng vừa bị rơi mất xuống đất rồi".

“Những cái cây!” Koot thở gấp, tay chỉ ra sau lưng hắn, cố gắng lấy hơi.

“Đúng vậy, đồ vô ơn, đây là cái cây” Tor nói và cắm cái ống máng vào chỗ cũ.

Một tiếng rầm thứ hai xuất hiện từ một hướng khác. Tor hơi hốt hoảng khi con megadillo của Dak chạy tới và cũng dừng lại. “Những cái cây!” hắn hét lên.

“Hai bọn ngươi đúng là toàn ba hoa mấy chuyện điên rồ”, Tor nói. “Mẹ luôn nói là hai ngươi không thể đảm đương được hòn đảo nào. Và đúng là đến lúc ta phải tiếp quản công việc kinh doanh này rồi”.

“CÁI CÂY!” Dak kêu lên, lần này chỉ thẳng phía sau, rồi một cái cây xuất hiện… và bước đi! ngay sau lưng Koot, những cái rễ của nó chạy dài đằng sau. Một cái cây khác đang theo sau Dak, các cành lá của nó khua khoắng lung tung, trên thân nó vẫn còn lủng lẳng một cái ống máng. Tor kinh hãi, không thốt lên lời. Những giấc mơ của hắn về miền cực bắc trắng xóa, mát lạnh nhanh chóng tiêu tan.

Koot thúc gót chân, bắt con megadillo tiếp tục chạy nhưng vô ích; nó đã rúc đầu xuống đất ngập tới tận cổ. Dak kêu trời và cố kéo mạnh dây cương nhưng megadillo không nhúc nhích. Tor kinh hãi nhìn đứa em trai út bị tóm gọn bởi một thứ mà trước đó là một cành cây nhưng giờ đã là… một bàn tay.

“Thả nó ra, quái vật hình cây mất trí kia!” Tor thét lên.

Một tiếng ngáp dài phát ra sau lưng; hắn hoảng sợ nhưng chỉ dám từ từ quay lại nhìn. Một cành cây nhỏ của cái cây sau lưng hắn đang cuộn tròn quanh ống máng và rút nó ra. Sau những tiếng lách cách đầy đau đớn, những cành cây liền lại với nhau để tạo thành cánh tay. Mắt và miệng cũng mở rộng, phun ra năng lượng màu xanh; cái miệng phát sáng của nó gầm lên một tiếng đinh tai nhức óc.

Bỗng có tiếng còi, rồi tiếng huỳnh huỵch và ánh đèn chói mắt khiến cái cây bị bất ngờ. Nó đung đưa cành lá đủ xa để Tor lộn người thoát được ra nhưng hắn vẫn cứng họng chưa thể thốt lên lời; hắn túm lấy sừng của megadillo leo lên, rồi quay lại nhìn. Koot, đang rú lên sung sướng trên lưng con quái thú chở hàng của hắn và bắn một viên pháo sáng nữa từ thiết bị mới lắp lên. Một cái cây gần nhất tóm lấy Koot và gào rú thẳng vào mặt hắn.
Tor ghì chặt dây cương của con megadillo, đá-đá-đá mạnh vào nó để chạy thoát thân.

Nhưng con quái thú chở hàng đã kiệt sức chỉ đáp lại bằng tiếng ngáy và những cái giật mình trong mơ.

“Dậy đi!” Tor hét lên, rồi ba cái cái cây đột biến quay lại, đưa cặp mắt phát sáng trừng trừng nhìn hắn.

Dak ngu ngốc! Koot ngu ngốc! Lũ vô dụng! Cựa quậy như lũ cá mắc lưới vậy. Tor hoảng loạn lục lọi đống hàng hóa của mình, vứt ra đủ thứ giày dép, xong nồi lỉnh kỉnh, thậm chí cả một đống kẹo, cho đến khi cái miệng của Treant bắt đầu thổi hơi nóng hầm hập vào người, hắn sờ được vào lưỡi cưa sắc nhọn của Bonesaw, rồi sau đó là cả cái cưa máy …

~

“…Không phải như vậy”, Koot khoanh tay nói.

Dak đưa que kẹo dẻo vào đống lửa trại, rồi thổi bùng ngọn lửa lên. “Để anh ấy kể. Không ai tin là anh ấy đã giết ba con Treant chỉ bằng một cái cưa”.

“Chúng tin anh ấy!”, Koot vẫy tay về phía đám minion, tai chúng đang vểnh lên, vai uống cong, mắt mở to nhìn Tor và gặm những túi kẹo dẻo chưa nướng trong sợ hãi.

Tor lắc đầu với những thính giả nhiệt tình của mình. “Hai cậu em của ta không muốn thừa nhận là ta đã cứu mạng chúng”.

Koot khăng khăng: “Chính em đã bắn xuyên mắt chúng bằng Tension Bow”.

“Thật lố bịch!” Dak hét lên. “Anh thì cầm cung ngược, còn Bonesaw thì to gấp hai lần anh Tor. Chính em đã ném ra Fountain of Renewal…”

“…và cả ba người đều chạy vắt chân lên cổ”.

Lũ minion và ba anh em đều quay ra nhìn về hướng giọng nói sâu thẳm, ầm ầm, chậm rãi phát ra từ bóng tối nơi ánh lửa không chiếu tới. Một con Treant, rất cao, tới ngồi khoanh chân, cách ngọn lửa một đoạn an toàn. “Họ đều chạy và chạy, khóc như mưa. Thậm chí còn bỏ lại một con megadillo tội nghiệp bị vướng đầu dưới đất. Chính ta đã giúp nó thoát ra an toàn”. Hắn cuốn những ngón tay bằng cành lá quanh một nắm kẹo dẻo và bỏ vào mồm. Xung quanh chỉ còn lại tiếng nhai kẹo nhồm nhoàm của hắn cùng tiếng lửa lép bép, trong khi lũ minion thì tặng cho ba anh em những cái nhìn đầy thất vọng.

“Em không hề khóc”, Dak lầm bầm.

“Anh cũng không khóc”, Koot thì thầm, “Chả bao giờ anh phải khóc”.

“Hình như anh hơi khóc một chút”, Tor thú nhận, vai sụp hẳn xuống đầy xấu hổ. Treant đặt một cành cây nhỏ lên vai người lái buôn, còn lũ minion thì lần lượt nhắm mắt ngủ ngon, ngáy đều.

BÀI TRU?C
K? ti?p »