[Vainglory Lore] THẾ GIỚI VAINGLORY: LỊCH SỬ CỔ ĐẠI


Chào các bạn, tiếp tục series các câu truyện về các Heroes của game Vainglory. Mình xin phép gián đoạn câu chuyện về gia đình bố con nhà Ardan để giới thiệu với các bạn câu truyện mà DEV giới thiệu về khởi nguyên của thế giới Vainglory. Và nói rõ luôn là bài này do chính Dev dịch nhé!

THẾ GIỚI VAINGLORY: LỊCH SỬ CỔ ĐẠI

Những công trình nghệ thuật và kiến trúc còn lại sau Churn tại Halcyon Fold ẩn chứa một quá khứ bị quên lãng …

“Bà đã chọn gì?”

Renae cười gượng gạo đáp lại giọng nói quen thuộc của Tomasso khi bà mở cánh cổng ngoài sân của xưởng điêu khắc. "Ông biết là tôi sẽ không nói mà".

Hai năm trước khi cuộc bầu cử Bộ trưởng diễn ra, các trường đại học và các quán rượu của Aullerium là đầy rẫy những suy đoán. Tuy có một số đối thủ cũng thuộc hàng máu mặt nhưng mọi người đều biết bộ trưởng tiếp theo sẽ là một trong hai chị em nhà Claudii, cặp chị gái em trai với bản tính cáu kỉnh, hay càu nhàu và luôn có những thủ đoạn chính trị khiến cho người ta vừa mừng vừa lo. Cả hai đều đang muốn thỉnh cầu Renae, nhà điêu khắc tài ba, tạc cho họ một bức tượng để thu hút phiếu bầu của người dân. Có tin đồn rằng họ đã đề nghị trả một khoản tiền công cực kỳ lớn nhưng bà vẫn từ chối; đồng lương ít ỏi khiến bà phải sống trong cảnh thiếu thốn, nhưng bà luôn nói rằng cuộc đời người nghệ sĩ là phải vậy. Dù vậy, lần nào bà cũng vẫn mời hai chị em vào phòng khách để lấy số đo hình thể và tinh thần, rồi lại mở cửa tiễn họ về mà không hề hứa hẹn điều gì. Bà nói rằng các tác phẩm điêu khắc đều đang sống trong đá cẩm thạch, tất cả những gì bà làm chỉ là bộc lộ nó ra thôi.

“Tôi sẽ liên tục hỏi”. Tomasso đứng dậy, hai đầu gối bị viêm khớp kêu răng rắc, đôi mắt ông ta ánh lên màu xanh sâu thẳm và chân thật hệt như 30 năm trước, khi ông ta lần đầu tiên được bế cậu con trai Caius của họ. Ông đứng đợi ở rệ đường lát sỏi trong khi Renae khóa cổng và vỗ nhẹ vai người gác cổng. “Bà đã từng cho tôi biết những bí mật”.

“Bí mật tốt nhất nên được giữ trong đá. Tôi đã quá già cho mấy chuyện chính trị cuồng loạn này rồi. Tôi chắc sẽ không chịu nổi những chuyện như thế này nữa”. Bà khoác tay ông và cùng đi dạo, trốn khỏi cái nóng chiều hè dưới những tán cây lê, cây sung, cây lựu trĩu quả. Nhiều sinh viên tò mò đổ ra cửa chính và cửa sổ các phòng uống trà trên phố để nhòm ngó. Renae mặc chiếc quần và đôi giày kiểu nam, phủ đầy bụi cẩm thạch, bàn tay và ngón tay của bà chai sạn vì cầm rìu, đục, vồ, giũa, vân giũa. Bà là học giả chính trị được mọi người trong thành phố đánh giá cao nhất.

Tomasso lắc một cái túi vải nhỏ khiến thứ bên trong nó kêu xào xạc. “Hôm nay không cần ngủ trưa nữa. Ta sẽ đun cái này lên và dành cả buổi chiều bên nhau như ngày xưa”.

Mắt Renae mở to; bà túm lấy cổ tay ông và đẩy cái túi đi xa. “Ông vẫy món hàng buôn lậu như thể nó hợp pháp vậy”.

“Đó đúng là cái luật lệ ngớ ngẩn của lũ tham lam. Vả lại, bà là vỏ bọc của tôi. Đi cùng bà, tôi và món hàng buôn lậu này coi như vô hình”. Để chứng minh, ông vẫy cái túi về đám sinh viên đang đứng chen chúc tại cổng trường nghệ thuật; họ chẳng thèm để ý đến ông. “Bà thấy chưa?”

Bà lấy chìa khóa mở cánh cửa nặng nề vào căn hộ và bước lên cầu thang; Tomasso theo sau. “Chắc ông lấy từ chỗ của giáo phái The Watchers”, bà nói rồi bắt đầu đun bếp.

“Không thể giấu bà cái gì”. Tomasso đi lại trong nhà như thể đã từng sống tại đây, lấy ra 2 cái cốc, ít bánh mỳ và dầu. “Bà đã quá khắt khe với họ rồi. Những nghiên cứu của họ rất nổi bật đấy”.

“Họ không phải là nhà khoa học giống như ông; họ là một giáo phái và họ xuyên tạc các phát hiện để phục vụ cho âm mưu của họ”. Renae với lấy cái túi và tháo dây, trong khoảnh khắc, cả hai người đều dừng lại để hít cái hương vị đăng đắng hiếm có của những hạt cà phê rang xay.

“Những hố khai quật địa chất của họ đã chứng minh điều tôi đang nghi ngờ là đúng. Trước đây, sức mạnh của cái giếng đã từng phun trào. Nơi này từng là rừng rậm với rất nhiều quái vật và nhiều khả năng, chuyện này sẽ lại xảy ra”. Giọng ông rất nghiêm trọng. “Tôi e là nó đang xảy ra nhanh hơn rất nhiều so với tính toán ban đầu của tôi. Mùa thu hoạch đến sớm hơn vài tuần, sản lượng lớn hơn rất nhiều so với các mùa vụ trước đây trong niên giám. Có bằng chứng địa chất về các vụ động đất và bão lớn. Rồi các dấu chân… Renae, Cai và tôi đang định đi về phía bắc để tới các hòn đảo trong miệng núi lửa đá thủy tinh. Mọi người gọi nó là Gythia; bà đã bao giờ nghe nói chưa? Chúng tôi nghĩ bà nên đi cùng”.
Tomasso tưởng rằng sự im lặng của Renae có nghĩa là bà đang thực sự cân nhắc những lời ông nói, nhưng khi nhìn về phía bếp, ông thấy bà ấy đang cười thầm, vai rung lên bần bật. Bà đặt siêu nước lên bếp và quay lại, tay chống nạnh. “Tất nhiên, ông và Cai lại nghĩ ra một câu chuyện buồn cho mùa vụ bội thu và đến sớm. Nó rất giống ông, luôn chỉ nhìn thấy những câu chuyện và quái vật trên những vì sao”.

“Là mặt trăng”, ông sửa lại. “Là vị trí của hành tinh so với mặt trăng và mặt trời. Nó được gọi là ngày sóc vọng. Mặt trăng có thể hút nước từ giếng lên giống như cách nó tạo ra thủy triều, chuyện này có khó tin hay không?”

“Đừng hiểu lầm tôi, ông bạn già”. Renae ngồi xuống bên cạnh, đặt bàn tay lên đầu gối của ông. “Tận thế đã từng đến rồi đi; nó cũng sẽ lại đến rồi đi. Giống như thủy triều vậy. Cũng chẳng có loại cà phê nào đủ để giữ cho những người của giáo phái The Watchers tỉnh táo khi điều đó xảy ra”. Bà nâng cằm ông lên và mỉm cười. “Lôgic chỉ ra rằng nếu tận thế chắc chắn xảy ra thì ta chẳng thể làm gì để ngăn chặn được cả. Nếu vẫn có thể tránh được thì nó lại không hề đáng phải bận tâm, và trong cả hai trường hợp, chúng ta nên thưởng thức cà phê trái pháp luật, sáng tác nghệ thuật và sống lâu nhất có thể”.

“Và trao nhau thêm nhiều nụ hôn”, Tomasso ngân ngà lời hát.

Renae vỗ nhẹ vào vai ông. “Không đâu. Tôi từng rất sợ tuổi già, nhưng giờ tôi thấy thật tốt khi quên đi những nụ hôn, khao khát được hôn và cả những lo lắng khi không được ai ôm hôn. Giờ chỉ có nghệ thuật và những giấc ngủ trưa, và đôi khi là một người bạn già làm tôi bất ngờ bằng tách cà phê, chuyện khiến tôi cảm thấy như một cô bé tinh nghịch ngày nào”. Dầu vậy, bà vẫn hôn nhẹ vào má ông và lại quay về phía bếp. “Ôi, hương thơm mới tuyệt vời làm sao? Ít nhất thì ông cũng nói đúng một chuyện: đó đúng là cái luật lệ ngớ ngẩn …”

Hiện tượng rung lắc mạnh bất ngờ xuất hiện, sàn nha di chuyển khiến Tomasso ngã khỏi ghế và hất siêu nước rơi xuống bếp. Renae bám lấy bàn để giữ thăng bằng và sau một giây, bà bất ngờ bật cười đáng sợ. “Vậy là chúng ta bị trừng phạt bằng một trận động đất vì phá luật. Tôi sẽ không thể nào thoát được với …”

Nhưng mặt đất lại rung chuyển lần nữa. Lần này, nó gây ra một tiếng nứt vỡ đinh tai nhức óc từ bức tường và vô số tiếng kêu la ngoài đường, rồi thay vì một lần rung lắc, lần nay sàn nhà cuộn lên như những cơn sóng. Tomasso chạy vào nấp dưới bàn còn Renae đưa hai tay che mặt khi cửa sổ nổ tung thành nhiều mảnh. Trận động đất kéo dài 90 giây mà cứ ngỡ cả nửa đời người, và khi nó kết thúc, bức tường của căn hộ bị gãy đôi, một nửa nằm trên sàn nhà. Renae và Tomasso bị ngăn đôi bởi nửa bức tường sập xuống. Trong giây phút hoảng loạn, họ chỉ biết nhìn nhau chết lặng.

“Cai", Tomasso thở hổn hển.

“Tác phẩm điêu khắc của tôi”, Renae thì thầm. Trong giây phút đó, toàn bộ những chuyện cũ, nguyên nhân khiến họ rời xa nhau mấy chục năm trước lại quay về ngập tràn trong đôi mắt xanh chân thật của Tomasso trước khi hai người chạy thoát khỏi căn hộ qua cây cầu thang đổ nát.


BÀI TRU?C
K? ti?p »

1 nhận xét:

CHUY?N Ð?N nhận xét
09:42 7 tháng 12, 2016 ×

dạo này không thấy ad up game vậy?

Congrats bro harry winchester you got PERTAMAX...! hehehehe...
Reply
avatar